獨游

唐代 王昌齡
林臥情每閒,獨游景常晏。時從灞陵下,垂釣往南澗。 手攜雙鯉魚,目送千里雁。悟彼飛有適,知此罹憂患。 放之清冷泉,因得省疏慢。永懷青岑客,回首白雲間。 神超物無違,豈系名與宦。
lín qíng měi xián   yóu jǐng cháng yàn shí cóng líng xià   chuí diào wǎng nán jiàn
shǒu xié shuāng   sòng qiān yàn fēi yǒu shì   zhī yōu huàn
fàng zhī qīng lěng quán   yīn shěng shū màn yǒng huái qīng cén   huí shǒu bái yún jiān
shén chāo wéi   míng huàn