杜沂游武昌,以酴醾花菩薩泉見餉,二首

宋代 蘇軾
酴醾不爭春,寂寞開最晚。 青蛟走玉骨,羽蓋蒙珠幰。 不妝艷已絕,無風香自遠。 淒涼吳宮闕,紅粉埋故苑。 至今微月夜,笙簫來翠巘。 余妍入此花,千載尚清婉。 怪君呼不歸,定為花所挽。 昨宵雷雨惡,花盡君應返。
zhēng chūn   kāi zuì wǎn
qīng jiāo zǒu   gài méng zhū xiǎn
zhuāng yàn jué   fēng xiāng yuǎn
liáng gōng què   hóng fěn mái yuàn
zhì jīn wēi yuè   shēng xiāo lái cuì yǎn
yán huā   qiān zǎi shàng qīng wǎn
guài jūn guī   dìng wèi huā suǒ wǎn
zuó xiāo léi è   huā jǐn jūn yīng fǎn