讀《陰符經》寄鹿門子

唐代 陸龜蒙
清晨整冠坐,朗詠三百言。備識天地意,獻詞犯乾坤。 何事不隱德,降靈生軒轅。口銜造化斧,鑿破機關門。 五賊忽迸逸,萬物爭崩奔。虛施神仙要,莫救華池源。 但學戰勝術,相高甲兵屯。龍蛇競起陸,斗血浮中原。 成湯與周武,反覆更為尊。下及秦漢得,黷弄兵亦煩。 奸強自林據,仁弱無枝蹲。狂喉恣吞噬,逆翼爭飛翻。 家家伺天發,不肯匡淫昏。生民墜塗炭,比屋為冤魂。 只為讀此書,大朴難久存。微臣與軒轅,亦是萬世孫。 未能窮意義,豈敢求瑕痕。曾亦愛兩句,可與賢達論。 生者死之根,死者生之根。方寸了十字,萬化皆胚腪. 身外更何事,眼前徒自喧。黃河但東注,不見歸崑崙。 晝短苦夜永,勸君傾一尊。
qīng chén zhěng guān zuò   lǎng yǒng sān bǎi yán bèi shí tiān   xiàn fàn qián kūn
shì yǐn   jiàng líng shēng xuān yuán kǒu xián zào huà   záo guān mén
zéi bèng   wàn zhēng bēng bēn shī shén xiān yào   jiù huá chí yuán
dàn xué zhàn shèng shù   xiāng gāo jiá bīng tún lóng shé jìng   dòu xuè zhōng yuán
chéng tāng zhōu   fǎn gèng wéi zūn xià qín hàn   nòng bīng fán
jiān qiáng lín   rén ruò zhī dūn kuáng hóu tūn shì   zhēng fēi fān
jiā jiā tiān   kěn kuāng yín hūn shēng mín zhuì tàn   wèi yuān hún
zhǐ wèi shū   nán jiǔ cún wēi chén xuān yuán   shì wàn shì sūn
wèi néng qióng   gǎn qiú xiá hén céng ài liǎng   xián lùn
shēng zhě zhī gēn   zhě shēng zhī gēn fāng cùn le shí   wàn huà jiē pēi yùn   .
shēn wài gèng shì   yǎn qián xuān huáng dàn dōng zhù   jiàn guī kūn lún
zhòu duǎn yǒng   quàn jūn qīng zūn