讀晏子春秋

宋代 劉敞
平生實善交,厚薄等新故。解驂濟越石,調祿謂車御。 猶稱禮偪下,未免儉則固。高風往既息,頹跡後方騖。 陳妾輕綺紈,賢士敝襦褲。若人不重得,遺論今始布。 吾亦太史徒,執鞭所欣慕。
píng shēng shí shàn jiāo   hòu báo děng xīn jiě cān yuè shí diào   調 wèi 祿 chē    
yóu chēng xià   wèi miǎn jiǎn gāo fēng wǎng tuí   hòu fāng    
chén qiè qīng wán   xián shì ruò rén zhòng   lùn jīn shǐ    
tài shǐ   zhí biān suǒ xīn