讀揚子江歌

宋代 李祁
揚子江歌十三首,首首追隨揚子走。總歌之後起吳淞,滾滾奔騰初出口。 西上江陰第一重,炮台兀據江能封。金焦帆影聯翩過,明月揚州豈易逢。 建康千古無情地,稱帝稱王真若戲。試上台城望後湖,湖波冉冉挑詩思。 蕪湖自是稻花香,九派潯陽勢莫當。小姑名與彭郎伴,應有梅花島上香。 洞庭浩瀚群流聚,冬日風濤尤可怖。孟杜題詩今尚存,湖濱前有詩人住。 包君所記至此止,安得有終並有始。其餘七首應更奇,劍峽夔門更險巇。 況乎諸葛與杜甫,詩人名相世之儀。當日此歌一出皆歡喜,不脛而走數千里。 江南才子手自裁,蜿蜒一往如江水。六十年前年少郎,有誰不唱長長長。 爾時我年方六七,亦同學習樂洋洋。想像江山似圖畫,佳名絡繹如珠掛。 一別長江今廿年,寂寞何人溫舊話。偶逢故侶重相集,十憶二三相挹挹。 朅來更愛樊城美,蓬島三山難與比。雄渾飄渺兩相兼,朝看暮對無時已。 三楹小屋傍煙霞,浪說而今自有家。辛勤還學灌園叟,惱看雜草喜開花。 今宵忽讀揚子歌,悲歡間作意無那。心驚一角巴陵句,瞿然夢覺忽生魔。 臨風無淚可揮彈,惆悵難平百感攢。何日揚舲上揚子,看遍青青江上山。
yáng jiāng shí sān shǒu   shǒu shǒu zhuī suí yáng zi zǒu zǒng zhī hòu sōng gǔn   gǔn bēn téng chū chū kǒu    
西 shàng jiāng yīn zhòng   pào tái jiāng néng fēng jīn jiāo fān yǐng lián piān guò míng   yuè yáng zhōu féng    
jiàn kāng qiān qíng   chēng chēng wáng zhēn ruò shì shàng tái chéng wàng hòu   rǎn rǎn tiāo shī    
shì dào huā xiāng   jiǔ pài xún yáng shì dāng xiǎo míng péng láng bàn yīng   yǒu méi huā dǎo shàng xiāng    
dòng tíng hào hàn qún liú   dōng fēng tāo yóu mèng shī jīn shàng cún   bīn qián yǒu shī rén zhù    
bāo jūn suǒ zhì zhǐ   ān yǒu zhōng bìng yǒu shǐ shǒu yīng gèng jiàn   xiá kuí mén gèng xiǎn    
kuàng zhū   shī rén míng xiàng shì zhī dāng chū jiē huān   jìng ér zǒu shù qiān    
jiāng nán cái shǒu cái   wān yán wǎng jiāng shuǐ liù shí nián qián nián shào láng yǒu   shuí chàng cháng cháng zhǎng    
ěr shí nián fāng liù   tóng xué yáng yáng xiǎng xiàng jiāng shān shì huà jiā   míng luò zhū guà    
bié cháng jiāng jīn niàn 廿 nián   rén wēn jiù huà ǒu féng zhòng xiāng shí   èr sān xiāng    
qiè lái gèng ài fán chéng měi   péng dǎo sān shān nàn xióng hún piāo miǎo liǎng xiāng jiān cháo   kàn duì shí    
sān yíng xiǎo bàng yān xiá   làng shuō ér jīn yǒu jiā xīn qín hái xué guàn yuán sǒu nǎo   kàn cǎo kāi huā    
jīn xiāo yáng zi   bēi huān jiàn zuò xīn jīng jiǎo líng   rán mèng jué shēng    
lín fēng lèi huī dàn   chóu chàng nán píng bǎi gǎn zǎn yáng líng shàng yáng zi kàn   biàn qīng qīng jiāng shàng shān