獨醒亭

宋代 洪咨夔
今來古往江山老,地盡天窮草木愁。 為問大夫能飲否,芙蓉落盡菊花飲。
jīn lái wǎng jiāng shān lǎo   jǐn tiān qióng cǎo chóu  
wèi wèn dài néng yǐn fǒu   róng luò jǐn huā yǐn