獨行

唐代 白居易
暗誦黃庭經在口,閒攜青竹杖隨身。 晚花新筍堪為伴,獨入林行不要人。
àn sòng huáng tíng jīng zài kǒu   xián xié qīng zhú zhàng suí shēn
wǎn huā xīn sǔn kān wèi bàn   lín xíng yào rén