度仙霞嶺

宋代 高翥
盡日度仙霞,西風吹鬢華。 乍寒拋白薴,臨晚見黃花。 山險全無路,溪晴半是沙。 嶺頭逢宿處,斜月帶棲鴉。
jìn xiān xiá   西 fēng chuī bìn huá  
zhà hán pāo bái níng   lín wǎn jiàn huáng huā  
shān xiǎn quán   qíng bàn shì shā  
lǐng tóu féng 宿 chù   xié yuè dài