讀問月

宋代 梅堯臣
我讀李白問月詩,乃知白也心太痴。 明月在上爾在下,月行豈獨君相隨。 白兔搗藥亦何療,常娥孤棲欲嫁誰。 古人今人被磨滅,休問有來都幾時。 唯有長照金樽里,此言萬世不可移。 但能自醉月自落,夜夜如此誰復疑。 一月二十二三日,半是風雨相乖離。 常願晴明對以飲,耳邊流水勝鳴絲。
bái wèn yuè shī   nǎi zhī bái xīn tài chī  
míng yuè zài shàng ěr zài xià   yuè xíng jūn xiāng suí  
bái dǎo yào liáo   cháng é jià shuí  
rén jīn rén bèi miè   xiū wèn yǒu lái dōu shí  
wéi yǒu zhǎng zhào jīn zūn   yán wàn shì  
dàn néng zuì yuè luò   shuí  
yuè èr shí èr sān   bàn shì fēng xiāng guāi  
cháng yuàn qíng míng duì yǐn   ěr biān liú shuǐ shèng míng