讀王德甫文卷因送省試

宋代 葉適
瞢頭文之病,敖腳最所患。 軒其奮勇果,榻復墮衰懦。 伊人殆天力,卓地挺修干。 欻入岩雲幽,倏出星極爛。 儼如姑射女,娣姒俱整粲。 皎如珊瑚樹,塵垢拭杯案。 昔夸新龍首,伏呂較蚤晏。 又推舊菑川,耄老終佐漢。 況今未六十,急用豈為晚。 行當秦苦疏,朗壓諸儒冠。
méng tóu wén zhī bìng   áo jiǎo zuì suǒ huàn  
xuān fèn yǒng guǒ   duò shuāi nuò  
rén dài tiān   zhuó tǐng xiū gàn  
chuā yán yún yōu   shū chū xīng làn  
yǎn shè   zhěng càn  
jiǎo shān shù   chén gòu shì bēi àn  
kuā xīn lóng shǒu   jiào zǎo yàn  
yòu tuī jiù zāi chuān   mào lǎo zhōng zuǒ hàn  
kuàng jīn wèi liù shí   yòng wèi wǎn  
háng dāng qín shū   lǎng zhū guān