杜挺之贈端溪圓硯

宋代 梅堯臣
雪壓古寺深,中有臥病客。 訪之語久清,飢馬齧庭柏。 案頭蠻溪硯,其狀若圓璧。 指此欲為贈,而將助吟席。 非意予敢貪,既拒頗不懌。 大出楮中有,素許當自擇。 強持慰勤心,歸以示明戚。 哂曰豈其然,為汲寒泉滌。 滌彼偽飾物,紙乾見頑石。 清晨走髯奴,無厭願求易。 拜賜遂如初,明月懷吞蝕。 微分鸜目瑩,尚漬墨花碧。 詞答謂我愚,悔復料已逆。 明日未央朝,執手笑啞啞。
xuě shēn   zhōng yǒu bìng  
fǎng zhī jiǔ qīng   niè tíng bǎi  
àn tóu mán yàn   zhuàng ruò yuán  
zhǐ wèi zèng   ér jiāng zhù yín  
fēi gǎn tān    
chū chǔ zhōng yǒu   dāng  
qiáng chí wèi qín xīn   guī shì míng  
shěn yuē rán   wèi hán quán  
wěi shì   zhǐ qián jiàn wán shí  
qīng chén zǒu rán   yàn yuàn qiú  
bài suì chū   míng yuè huái tūn shí  
wēi fēn yíng   shàng huā  
wèi   huǐ liào  
míng wèi yāng cháo   zhí shǒu xiào