讀陶淵明傳二首 其一

宋代 郭祥正
我愛陶淵明,超然遺世想。一奏無弦琴,妙曲寄玄響。 翛然聽以氣,萬籟應諸掌。舟車就所便,丘壑信孤往。 泉涓木欣欣,酌酒助俯仰。酣醉頹雲煙,舒嘯逸羅網。 斯人孰可見,夢寐期佛彷。兀如南山松,亭亭植千丈。
ài táo yuān míng   chāo rán shì xiǎng zòu xián qín miào   xuán xiǎng    
xiāo rán tīng   wàn lài yīng zhū zhǎng zhōu chē jiù suǒ biàn qiū 便   xìn wǎng    
quán juān xīn xīn   zhuó jiǔ zhù yǎng hān zuì tuí yún yān shū   xiào luó wǎng    
rén shú jiàn   mèng mèi páng nán shān sōng tíng   tíng zhí qiān zhàng