讀陶淵明傳二首 其二

宋代 郭祥正
陶潛真達道,何以避俗翁。蕭然守環堵,褐穿瓢屢空。 粱肉不妄受,菊杞欣所從。一琴既無弦,妙音默相通。 造飲醉則返,賦詩樂何窮。密網懸眾鳥,孤雲送冥鴻。 寂寥千載事,撫卷思沖融。使遇宣尼聖,故應顏子同。
táo qián zhēn dào   wēng xiāo rán shǒu huán   chuān piáo 穿 kōng    
liáng ròu wàng shòu   xīn suǒ cóng qín xián miào   yīn xiāng tōng    
zào yǐn zuì fǎn   shī qióng wǎng xuán zhòng niǎo   yún sòng míng hóng    
liáo qiān zǎi shì   juǎn chōng róng shǐ 使 xuān shèng   yīng yán zi tóng