讀唐人於濆、劉駕詩

宋代 楊萬里
劉駕及於濆,死愛作愁語。 未必真許愁,說得乃爾苦。 一字入人目,蜇出兩睫雨。 莫教雨入心,一滴一痛楚。 坐令無事人,吞刃割肺腑。 我不識二子,偶覽二子句。 兒曹勸莫讀,讀著恐愁去。 我雲寧有是,試讀亦未遽。 一篇讀未竟,永慨聲已屢。 忽覺二子愁,並來遮不住。 何物與解圍,伯雅煩盡護。
liú jià fén   ài zuò chóu  
wèi zhēn chóu   shuō de nǎi ěr  
rén   zhē chū liǎng jié  
jiào xīn   tòng chǔ  
zuò lìng shì rén   tūn rèn fèi  
shí èr zi   ǒu lǎn èr  
ér cáo quàn   zhù kǒng chóu  
yún níng yǒu shì   shì wèi  
piān wèi jìng   yǒng kǎi shēng  
jué èr zi chóu   bìng lái zhē zhù  
jiě wéi   fán jǐn