讀唐人愁詩戲作

宋代 陸游
少時喚愁作底物,老境方知世有愁。 忘盡世間愁故在,和身忘卻始應休。
shǎo shí huàn chóu zuò   lǎo jìng fāng zhī shì yǒu chóu  
wàng jǐn shì jiān chóu zài   shēn wàng què shǐ yīng xiū