讀太真外傳

宋代 呂本中
上盡馬嵬路,東風吹舊京。乾坤已新主,草木自秋聲。 錦襪千年恨,皇輿萬里程。寧知挽船士,亦有別離情。
shàng jǐn wéi   dōng fēng chuī jiù jīng qián kūn xīn zhǔ cǎo   qiū shēng    
jǐn qiān nián hèn   huáng 輿 wàn chéng níng zhī wǎn chuán shì   yǒu bié qíng