讀太白感興擬作二首
瑤姬上帝子,天日與晶光。
萬古巫山中,玉顏照秋江。
世界一培塿,誰知楚襄王。
宋生底蟲蛆,妄以己意量。
我無世上心,乃游不死鄉。
與爾等愛惡,朽枯終一藏。
yáo
瑤
jī
姬
shàng
上
dì
帝
zǐ
子
,
tiān
天
rì
日
yǔ
與
jīng
晶
guāng
光
。
wàn
萬
gǔ
古
wū
巫
shān
山
zhōng
中
,
yù
玉
yán
顏
zhào
照
qiū
秋
jiāng
江
。
shì
世
jiè
界
yī
一
péi
培
lǒu
塿
,
shéi
誰
zhī
知
chǔ
楚
xiāng
襄
wáng
王
。
sòng
宋
shēng
生
dǐ
底
chóng
蟲
qū
蛆
,
wàng
妄
yǐ
以
jǐ
己
yì
意
liàng
量
。
wǒ
我
wú
無
shì
世
shàng
上
xīn
心
,
nǎi
乃
yóu
游
bù
不
sǐ
死
xiāng
鄉
。
yǔ
與
ěr
爾
děng
等
ài
愛
è
惡
,
xiǔ
朽
kū
枯
zhōng
終
yī
一
cáng
藏
。