獨宿省堂告友人

宋代 釋慧空
秋瘴驚寒卻自平,匡床獨臥四無聲。涅槃堂里通身句,永夜孤燈一點明。
qiū zhàng jīng hán què píng   kuāng chuáng shēng niè pán táng tōng shēn yǒng   dēng diǎn míng