杜叔高秀才雨雪中相過留一宿而別口誦此詩送

宋代 陸游
久客方知行路難,關山無際水漫漫。 風吹欲倒孤城遠,雪落如簁野寺寒。 暮挈衣囊投土室,晨沽村酒掛驢鞍。 文章一字無人識,胸次徒勞萬卷蟠。
jiǔ fāng zhī xíng nán   guān shān shuǐ màn màn  
fēng chuī dào chéng yuǎn   xuě luò shāi hán  
qiè náng tóu shì   chén cūn jiǔ guà ān  
wén zhāng rén shí   xiōng láo wàn juàn pán