讀書

宋代 黎廷瑞
臥疴雲林下,寂寂誰與君。 高風下木葉,泠泠晚窗虛。 忽思往代事,聊披案上書。 始得暫欣然,稍久嘆以吁。 衝冠或憤激,反袂還欷噓。 拊卷忽自嘆,毋乃狂且迂。 此何豫爾事,況復千載余。 來今正綿綿,爾心復何如。 有懷不自展,乃挾冰炭俱。 因此得沖靜,萬念悉掃除。 岩花吹幽香,清酒堪滿壺。 且復舉一觴,冥然聊自娛。
yún lín xià   shuí jūn
gāo fēng xià   líng líng wǎn chuāng
wǎng dài shì   liáo àn shàng shū
shǐ zàn xīn rán   shāo jiǔ tàn
chōng guān huò fèn   fǎn mèi hái
juǎn tàn   nǎi kuáng
ěr shì   kuàng qiān zǎi
lái jīn zhèng mián 綿 mián 綿   ěr xīn
yǒu huái zhǎn   nǎi xié bīng tàn
yīn chōng jìng   wàn niàn sǎo chú
yán huā chuī yōu xiāng   qīng jiǔ kān mǎn 滿
qiě shāng   míng rán liáo