讀《世說》二首 其一
朗月清風夜有鄰,袁宏最可坐船吟。長康痴絕非無幸,也慰瞻家捶腳人。
lǎng
朗
yuè
月
qīng
清
fēng
風
yè
夜
yǒu
有
lín
鄰
,
yuán
袁
hóng
宏
zuì
最
kě
可
zuò
坐
chuán
船
yín
吟
cháng
。
kāng
長
chī
康
jué
痴
fēi
絕
wú
非
xìng
無
yě
幸
,
wèi
也
zhān
慰
jiā
瞻
chuí
家
jiǎo
捶
rén
腳
人
。