度石棟嶺

宋代 洪邁
我行欲安適,策馬逾山樊。 谷深不可瞬,危磴爭猱猨。 坡陀兩山間,寂歷三家村。 茅檐青裾婦,蓬髮薪煙昏。 敲冰那可飲,分我一掬溫。 郎樵晚未歸,客到不與言。 不奉水頭卮,肯投柳下門。 作詩配國風,行者式其藩。
xíng ān shì   shān fán  
shēn shùn   wēi dèng zhēng náo yuán  
tuó liǎng shān jiān   sān jiā cūn  
máo yán qīng   péng xīn yān hūn  
qiāo bīng yǐn   fēn wēn  
láng qiáo wǎn wèi guī   dào yán  
fèng shuǐ tóu zhī   kěn tóu liǔ xià mén  
zuò shī pèi guó fēng   xíng zhě shì fān