讀盛仲規遺詩

明代 沈周
飯盤苜蓿漫闌干,自信書生骨相寒。遠落荒州悲燕幕,老收微祿笑鯰竿。 一梳墜雪方歸國,萬事浮雲又蓋棺。燈下遺詩不堪讀,讀來句句與風酸。
fàn pán xu màn lán gān   xìn shū shēng xiāng hán yuǎn luò huāng zhōu bēi yàn lǎo   shōu wēi xiào 祿 nián gān   竿  
shū zhuì xuě fāng guī guó   wàn shì yún yòu gài guān dēng xià shī kān   lái fēng suān