讀山海經十三首 其一

魏晉 陶潛
孟夏草木長,繞屋樹扶疏。眾鳥欣有托,吾亦愛吾廬。 既耕亦已種,時還讀我書。窮巷隔深轍,頗回故人車。 歡然酌春酒,摘我園中蔬。微雨從東來,好風與之俱。 泛覽《周王傳》,流觀《山海圖》。俯仰終宇宙,不樂復何如?
mèng xià cǎo zhǎng   rào shù shū zhòng niǎo xīn yǒu tuō   ài
gēng zhǒng   shí hái shū qióng xiàng shēn zhé   huí rén chē
huān rán zhuó chūn jiǔ   zhāi yuán zhōng shū wēi cóng dōng lái   hǎo fēng zhī
fàn lǎn zhōu wáng chuán 》,   liú guān shān hǎi 》。 yǎng zhōng zhòu