讀阮籍詠懷十七首

唐代 李濤
人生天地間,如花開春時。 遇晴即欣榮,遇雨還離披。 晴雨由上蒼,汝花何悲為。 顯允阮嗣宗,放達世所推。 憂思獨傷心,作為十七詩。 感慨懷辛酸,似未達天理。 既好王子喬,又晉輕薄子。 善善又惡惡,好生而惡死。 如何得徽稱,口不掛臧否。
rén shēng tiān jiān   huā kāi chūn shí  
qíng xīn róng   hái  
qíng yóu shàng cāng   huā bēi wèi  
xiǎn yǔn ruǎn zōng   fàng shì suǒ tuī  
yōu shāng xīn   zuò wéi shí shī  
gǎn kǎi huái xīn suān   shì wèi tiān  
hǎo wáng qiáo   yòu jìn qīng zi  
shàn shàn yòu è   hǎo shēng ér è  
de huī chēng   kǒu guà zāng