讀坡詩

宋代 鄭剛中
公詩如春風,著物便新好。 春風常自然,初不費雕巧。 又如荊山玉,不問與多少, 傳流落人間,皆作希世寶。 吾得恨造物,生我殊不早。 不得拜堂下,朝夕事灑埽。 追扳邈難入,清淚出幽抱。
gōng shī chūn fēng   zhù biàn 便 xīn hǎo  
chūn fēng cháng rán   chū fèi diāo qiǎo  
yòu jīng shān   wèn duō shǎo  
chuán liú luò rén jiān   jiē zuò shì bǎo  
hèn zào   shēng shū zǎo  
bài táng xià   zhāo shì sào  
zhuī bān miǎo nán   qīng lèi chū yōu bào