讀坡詩

宋代 王邁
先生詩筆覷天巧,國中往往無曹鮑。 一讀快如檄愈頭,抓癢底用麻姑爪。 千古詞林有若人,誰復庸中夸佼佼。 當年浪落見丹心,懸知世道終難拗。 玉堂不願公留軍,群吠其如龍也狡。 出入風波千萬里,葛巾野服溫柔蠻獠。 飢來隻字不堪煮,豆粥一盂粗可飽。 跋前疐後竟何成,贏得清名占箕昴。 與公同時富貴人,名字磨滅隨蟣蚤。 丈夫當為不朽計,方寸莫被饑寒擾。
xiān sheng shī tiān qiǎo   guó zhōng wǎng wǎng cáo bào  
kuài tóu   zhuā yǎng yòng zhǎo  
qiān lín yǒu ruò rén   shuí yōng zhōng kuā jiǎo jiǎo  
dāng nián làng luò jiàn dān xīn   xuán zhī shì dào zhōng nán ǎo  
táng yuàn gōng liú jūn   qún fèi lóng jiǎo  
chū fēng qiān wàn   jīn wēn róu mán liáo  
lái zhī kān zhǔ   dòu zhōu bǎo  
qián zhì hòu jìng chéng   yíng de qīng míng zhàn mǎo  
gōng tóng shí guì rén   míng zi miè suí zǎo  
zhàng dāng wèi xiǔ   fāng cùn bèi hán rǎo