多雨

宋代 曾鞏
嗟江之濱地多雨,冬雷不收開蟄戶。 陰氣濁晦化為霧,或雲于山水於礎。 雜花萬株紅與紫,臘風吹開不可數。 入春十日寒始至,春氣欲歸寒格住。 群山巉空霜相亘,摧折草木何可御。 霖傾潦洶那復止,穹林大丘滅無渚。 及今孟夏理宜熱,重裘無溫坐當午。 四時云然了安謂,吁吾有愁誰可語。
jiē jiāng zhī bīn duō   dōng léi shōu kāi zhé  
yīn zhuó huì huà wèi   huò yún shān shuǐ chǔ  
huā wàn zhū hóng   fēng chuī kāi shǔ  
chūn shí hán shǐ zhì   chūn guī hán zhù  
qún shān chán kōng shuāng xiāng gèn   cuī shé cǎo  
lín qīng lǎo xiōng zhǐ   qióng lín qiū miè zhǔ  
jīn mèng xià   chóng qiú wēn zuò dāng  
shí yún rán le ān wèi   yǒu chóu shuí