多情

宋代 田錫
多情如病苦難醫,頭緒多於折藕絲。 送客落花行馬處,望鄉殘月倚樓時。 憶來幾入春深夢,感極翻成酒後悲。 大抵為君言不盡,彩箋閒詠合歡詩。
duō qíng bìng nàn   tóu duō zhé ǒu  
sòng luò huā xíng chù   wàng xiāng cán yuè lóu shí  
lái chūn shēn mèng   gǎn fān chéng jiǔ hòu bēi  
wèi jūn yán jìn   cǎi jiān xián yǒng huān shī