多麗 題余氏女子繡陳思洛神圖為阮亭賦

清代 陳維崧
問多情,今古誰堪雄長。也無如、曹家天子,西陵台上虛帳。 更傳聞、東阿子建,少年情緒駘蕩。水上明珠,波間翠羽,洛神一賦,神飛魂愴。 只一事、家王薄行,難對中郎將。恐他日、黃須兒子,亦起非望。 又剪出、輕雲態度,繡成流雪情狀。嘆香閨、一雙縴手,比似文心誰瑜亮。 便使當年,袁家新婦,自臨明鏡圖嬌樣。也還怕、傳神阿堵,宛轉須相讓。 凝眸處、婀娜華容,千秋無恙。
wèn duō qíng   jīn shuí kān xióng zhǎng cáo jiā tiān líng   tái 西 shàng zhàng      
gèng chuán wén dōng ē zi jiàn shào   nián qíng dài dàng shuǐ shàng míng zhū jiān   cuì luò shén   shén fēi   hún chuàng      
zhǐ shì jiā wáng báo xíng nán   duì zhōng láng jiàng kǒng huáng ér zi fēi   wàng        
yòu jiǎn chū qīng yún tài xiù   chéng liú xuě qíng zhuàng tàn xiāng guī shuāng qiàn shǒu wén   xīn shuí liàng        
biàn 便 shǐ 使 dāng nián   yuán jiā xīn   lín míng jìng jiāo yàng hái chuán shén ē wǎn zhuǎn   xiāng ràng      
níng móu chù ē nuó huá róng qiān   qiū yàng