多麗

宋代 李子申
好人人。去來欲見無因。記當時、竊香倚暖,豈期蝶散鶼分。到而今、漫勞夢想,嗟後會、慘啼痕。繡閣銀屏,知他可處,一重山盡一重雲。暮天杳、梗蹤萍,還是寄孤村。寂寥月,今宵為誰,虛照黃昏。 細追思、深誠密意,黯然一餉消魂。仗游魚、漫傳尺素,望塞雁、空噎回紋。帳衾寒、香消麈滿,博山瀋水更誰薰。斷腸也、無聊情味,惟有殢芳尊。沈吟久,移燈向壁,掩上重門。
hǎo rén rén lái jiàn yīn dāng shí qiè xiāng nuǎn   dié sàn jiān fēn dào ér jīn màn láo mèng xiǎng   jiē hòu huì cǎn hén xiù yín píng   zhī chù   chóng shān jǐn zhòng yún tiān yǎo gěng zōng píng   hái shì cūn liáo yuè   jīn xiāo wèi shuí   zhào huáng hūn
zhuī shēn chéng   àn rán xiǎng xiāo hún zhàng yóu màn chuán chǐ   wàng sāi yàn kōng huí wén zhàng qīn hán xiāng xiāo zhǔ mǎn 滿   shān shěn shuǐ gèng shuí xūn duàn cháng liáo qíng wèi   wéi yǒu fāng zūn shěn yín jiǔ   dēng xiàng   yǎn shàng chóng mén