鈍庵詩為印長老作

宋代 饒節
姑蘇昔是吳王國,表里湖山本充塞。吳王亡後台觀空,只有湖山亡不得。 齋錢吳越又富足,前身端受靈山囑。平生佛事滿東南,上下君民總純熟。 阿師累世同此會,外家更是東南最。晚年彷佛傳雙林,鄉里推高無與對。 阿師四海老行腳,偶向南陽露頭角。他年欲識痴鈍人,髮長衲敝人誰覺。
shì wáng guó   biǎo shān běn chōng wáng wáng hòu tái guàn kōng   zhǐ yǒu shān wáng
zhāi qián yuè yòu   qián shēn duān shòu líng shān zhǔ píng shēng shì mǎn 滿 dōng nán   shàng xià jūn mín zǒng chún shú
ā shī lěi shì tóng huì   wài jiā gèng shì dōng nán zuì wǎn nián páng chuán shuāng lín   xiāng tuī gāo duì
ā shī hǎi lǎo xíng jiǎo   ǒu xiàng nán yáng tóu jiǎo nián shí chī dùn rén   zhǎng rén shuí jué