獨眠吟二首 其二

唐代 白居易
獨眠客,夜夜可憐長寂寂。就中今夜最愁人,涼月清風滿床蓆。
mián   lián zhǎng jiù zhōng jīn zuì chóu rén   liáng yuè qīng fēng mǎn 滿 chuáng