讀孟郊詩二首

宋代 蘇軾
夜讀孟郊詩,細字如牛毛。 寒燈照昏花,佳處時一遭。 孤芳擢荒穢,苦語余詩騷。 水清石鑿鑿,湍激不受篙。 初如食小魚,所得不償勞,又似煮彭?越,竟日嚼空螯。 要當斗僧清,未足當韓豪。 人生如朝露,日夜火消膏。 何苦將兩耳,聽此寒蟲號。 不如且置之,飲我玉色醪。 我憎孟郊詩,復作孟郊語。 飢腸自鳴喚,空壁轉飢鼠。 詩従肺腑出,出輒愁肺腑。 有如黃河魚,出膏以自煮。 尚愛銅斗歌,鄙俚頗近古。 桃弓射鴨罷,獨速短蓑舞。 不憂踏船翻,踏浪不踏土。 吳姬霜雪白,赤腳浣白紵。 嫁與踏浪兒,不識離別苦。 歌君江湖曲,感我長羈旅。
mèng jiāo shī   niú máo  
hán dēng zhào hūn huā   jiā chǔ shí zāo  
fāng zhuó huāng huì   shī sāo  
shuǐ qīng shí záo záo   tuān shòu gāo  
chū shí xiǎo   suǒ de cháng láo   yòu shì zhǔ péng   ? yuè   jìng jué kōng áo  
yào dāng dòu sēng qīng   wèi dāng hán háo  
rén shēng zhāo   huǒ xiāo gāo  
jiāng liǎng ěr   tīng hán chóng hào  
qiě zhì zhī   yǐn láo  
zēng mèng jiāo shī   zuò mèng jiāo  
cháng míng huàn   kōng zhuǎn shǔ  
shī cóng fèi chū   chū zhé chóu fèi  
yǒu huáng   chū gāo zhǔ  
shàng ài tóng dòu   jìn  
táo gōng shè   duǎn suō  
yōu chuán fān   làng  
shuāng xuě bái   chì jiǎo huàn bái zhù  
jià làng ér   shí bié  
jūn jiāng   gǎn zhǎng