度嶺一首

宋代 陳與義
年律將窮天地溫,兩州風氣此橫分。 已吟子美湖南句,更擬東坡嶺外文。 隔水叢梅疑是雪,近人孤嶂欲生雲。 不愁去路三千里,少住林間看夕曛。
nián jiāng qióng tiān wēn   liǎng zhōu fēng héng fēn  
yín zi měi nán   gèng dōng lǐng wài wén  
shuǐ cóng méi shì xuě   jìn rén zhàng shēng yún  
chóu sān qiān   shǎo zhù lín jiān kàn xūn