獨覺

宋代 蘇軾
瘴霧三年恬不怪,反畏北風生體疥。 朝來縮頸似寒鴉,焰火生薪聊一快。 紅波翻屋春風起,先生默坐春風裡。 浮空眼纈散雲霞,無數心花發桃李。 悠然獨覺午窗明,欲覺猶聞醉鼾聲。 回首向來蕭瑟處,也無風雨也無晴。
zhàng sān nián tián guài   fǎn wèi běi fēng shēng jiè  
zhāo lái suō jǐng shì hán   yàn huǒ shēng xīn liáo kuài  
hóng fān chūn fēng   xiān sheng zuò chūn fēng  
kōng yǎn xié sàn yún xiá   shù xīn huā táo  
yōu rán jué chuāng míng   jué yóu wén zuì hān shēng  
huí shǒu xiàng lái xiāo chù   fēng qíng