杜鵑行

宋代 白玉蟾
杜鵑哭,杜鵑哭。 微雨村,遠煙麓。 山花紅,江楓綠。 一聲殘,一聲續。 一聲一聲復一聲,不管世間銀髮生。 啼盡天涯夕陽影,又向空中啼月明。 山中憔悴人,無緒傷春色。 今古興亡一肚脾,臨風再拜君得知。 兩行茅舍蒼煙淚,滴破浣花溪上詩。
juān   juān  
wēi cūn   yuǎn yān  
shān huā hóng   jiāng fēng  
shēng cán   shēng  
shēng shēng shēng   guǎn shì jiān yín shēng  
jǐn tiān yáng yǐng   yòu xiàng kōng zhōng yuè míng  
shān zhōng qiáo cuì rén   shāng chūn  
jīn xīng wáng   lín fēng zài bài jūn zhī  
liǎng xíng máo shè cāng yān lèi   huàn huā shàng shī