杜鵑詩

近現代 盧青山
咄汝一山如壁立。杜鵑紅擠一天花,花不透風無針隙。 上乃與高雲相頏頡,下乃與潛龍爭澗席。高人每愛采其英,伴鶴調羹語玄勤,言罷餐之嘖其舌。 瑤台之子見之嬌秀靨,盡棄閬苑花光如敝履,唯求一枝斜鬢側。 乃當春軟之時,散金綺之裾,御泠冽之風,攜玉縷之籃,降於野僻之隅。 摘杜鵑之鮮魂,喚上樂之清湛,灑飄然之茜袖,而舞霓裳之紆縵。 當其時也,熊羆低首虎無鳴,黃鸝斜掠紫雲襟,鳳皇飛出梧桐陰。 下入千年古石溪,臨流不屑照其姿;水咸為之不肯去,潺潺集此為潭池。 鹿到流邊忘飲水,雉到流邊忘振翅。蒼苔鬱郁籠石簇,壁上淙淙作樂曲。 詩人久覺蘭室倦,箕踞科頭欣揮盞。乃知雪裡梅花矯可嗔,慣借清高唬弄人; 牡丹養在朱欄家,井底自況似嬌霞;何如杜鵑得天真,自作淵居不近塵。 一朝凋落如血雪,漫空飛舞橫太極。詩客休作無病吟,唯覺海雨天風逼人急。
duō shān juān hóng tiān huā   huā tòu fēng zhēn
shàng nǎi gāo yún xiāng háng jié   xià nǎi qián lóng zhēng jiàn gāo rén měi ài cǎi yīng   bàn tiáo 調 gēng xuán qín   yán cān zhī shé
yáo tái zhī jiàn zhī jiāo xiù   jǐn làng yuàn huā guāng   wéi qiú zhī xié bìn
nǎi dāng chūn ruǎn zhī shí   sàn jīn zhī   líng liè zhī fēng   xié zhī lán   jiàng zhī
zhāi juān zhī xiān hún   huàn shàng zhī qīng zhàn   piāo rán zhī qiàn xiù   ér cháng zhī màn
dāng shí   xióng shǒu míng   huáng xié lüè yún jīn   fèng huáng fēi chū tóng yīn
xià qiān nián shí   lín liú xiè zhào 姿   shuǐ xián wèi zhī kěn   chán chán wèi tán chí
鹿 dào liú biān wàng yǐn shuǐ   zhì dào liú biān wàng zhèn chì cāng tái lóng shí   shàng cóng cóng zuò yuè
shī rén jiǔ jué lán shì juàn   tóu xīn huī zhǎn nǎi zhī xuě méi huā jiǎo chēn   guàn jiè qīng gāo nòng rén  
dan yǎng zài zhū lán jiā   jǐng kuàng shì jiāo xiá   juān tiān zhēn   zuò yuān jìn chén
zhāo diāo luò xuè xuě   màn kōng fēi héng tài shī xiū zuò bìng yín   wéi jué hǎi tiān fēng rén