杜鵑花

明代 王恭
蜀鳥啼來口血深,染成花萼滿空林。芳魂不逐風吹散,還向天涯醉客心。
shǔ niǎo lái kǒu xuè shēn   rǎn chéng huā è mǎn 滿 kōng lín fāng hún zhú fēng chuī sàn   hái xiàng tiān zuì xīn