杜鵑

宋代 李新
終日欲歸去,蹉跎空歲華。 只知催客淚,何處是君家。 寄子他巢穩,頒春故國賒。 林梢啼不盡,流恨入山花。
zhōng guī   cuō tuó kōng suì huá  
zhǐ zhī cuī lèi   chǔ shì jūn jiā  
cháo wěn   bān chūn guó shē  
lín shāo jìn   liú hèn shān huā