杜鵑

宋代 張舜民
飛伏終難見,空摶似老烏。 一身隨變化,故國任丘墟。 簇簇花如血。聲聲怨不枯。 春山情更好,何必夜相呼。
fēi zhōng nán jiàn   kōng tuán shì lǎo  
shēn suí biàn huà   guó rén qiū  
huā xuè shēng shēng yuàn    
chūn shān qíng gèng hǎo   xiāng