渡江

宋代 鄭元祐
突起金鰲玉作圍,天於設險出神機。眾流不息朝宗意,元氣長浮落日輝。 雲葉暗吹神女佩,浪花應濕定僧衣。魚龍不礙中流舞,鴻雁能忘北首歸? 桃葉翠顰楊子渡,麥苗青茁蒜山磯。不因慷慨投鞭眾,自是艱危擊節稀。 總會華夷民阜雜,分徵玉帛使舟飛。射蛟人去空英傑,化鶴仙來嘆是非。 西日柁樓仍浩浩,南冠鬢髮故依依。書生閉戶堪終老,跋涉何勞與命違。
jīn áo zuò wéi   tiān shè xiǎn chū shén zhòng liú cháo zōng   yuán cháng luò huī
yún àn chuī shén pèi   làng huā yīng shī dìng sēng lóng ài zhōng liú   hóng yàn néng wàng běi shǒu guī  
táo cuì pín yáng   mài miáo qīng zhuó suàn shān yīn kāng kǎi tóu biān zhòng   shì jiān wēi jié
zǒng huì huá mín   fēn zhēng shǐ 使 zhōu fēi shè jiāo rén kōng yīng jié   huà xiān lái tàn shì fēi
西 tuó lóu réng hào hào   nán guān bìn shū shēng kān zhōng lǎo   shè láo mìng wéi