對月用促句換韻格

宋代 胡仔
青玻璃色瑩長空,爛銀盤掛屋山東, 晚涼徐度一襟風。天分風月相管領, 對之技癢誰能忍,吟哦自恨詩才窘。 掃寬露坐發興新,浮蛆琰琰拋青春, 不妨舉盞成三人。
qīng yíng cháng kōng   làn yín pán guà shān dōng  
wǎn liáng jīn fēng tiān fèn fēng yuè xiàng guǎn lǐng  
duì zhī yǎng shuí néng rěn   yín é hèn shī cái jiǒng
sǎo kuān zuò xīng xīn   yǎn yǎn pāo qīng chūn  
fáng zhǎn chéng sān rén