對雨獨酌

唐代 韋莊
榴花新釀綠於苔,對雨閒傾滿滿杯。荷鍤醉翁真達者, 臥雲逋客竟悠哉。能詩豈是經時策,愛酒原非命世才。 門外綠蘿連洞口,馬嘶應是步兵來。
liú huā xīn niàng tái   duì xián qīng mǎn 滿 mǎn 滿 bēi chā zuì wēng zhēn zhě  
yún jìng yōu zāi néng shī shì jīng shí   ài jiǔ yuán fēi mìng shì cái
mén wài luó lián dòng kǒu   yìng shì bīng lái