對雪和子{辶加葦}用歐陽子韻

宋代 王之道
散漫來天際,高吟正倚門。 遠山雲母合,芳樹柳花繁。 匝地銀無價,冰湖鑒有痕。 何人穿敝履,有客擁高軒。 訪戴從東棹,游梁快北轅。 鼎寒香屢撥,杯冷酒重溫。 風力千林吼,雲容萬騎屯。 食余鹽虎臥,坐久炭猊蹲。 觀舞更三疊,論文罄一樽。 清芬難掩覆,端的屬梅園。
sǎn màn lái tiān   gāo yín zhèng mén  
yuǎn shān yún   fāng shù liǔ huā fán  
yín jià   bīng jiàn yǒu hén  
rén chuān 穿   yǒu yōng gāo xuān  
fǎng dài cóng dōng zhào   yóu liáng kuài běi yuán  
dǐng hán xiāng   bēi lěng jiǔ chóng wēn  
fēng qiān lín hǒu   yún róng wàn tún  
shí yán   zuò jiǔ tàn dūn  
guān gèng sān dié   lùn wén qìng zūn  
qīng fēn nán yǎn   duān shǔ méi yuán