對客再次韻

宋代 陳造
客來一笑同鄉味,便粉秋菰刷藕泥。 糟泥子姜仍舊法,籠緘乾筍儼新題。 白魚紫蟹空濡沫,窘兔驚麋想碭迷。 自揣臞儒合蔬糲,放麑終恐愧巴西。
lái xiào tóng xiāng wèi   biàn 便 fěn qiū shuā ǒu  
zāo jiāng réng jiù   lóng jiān qián sǔn yǎn xīn  
bái xiè kōng   jiǒng jīng xiǎng dàng  
chuāi shū   fàng zhōng kǒng kuì 西