度翬嶺

宋代 鄭江
新安僻一隅,崖谷莽相圍。寒雨度翬嶺,悄然徒御悲。 匪悲道路險,疲氓寒無衣。祗役我之分,勞民毋乃非。 既不能重趼,復不奮翅飛。民勞豈得已,王程不可違。 酬民以價直,幾為吏橐肥。詰問得其情,懲吏乃用威。 疲氓感我意,繞座涕灑揮。民情大可見,豈願咸其腓。 勞勞道路間,志在救朝飢。饑寒苟不恤,焉用長吏為?
xīn ān   mǎng xiāng wéi hán huī lǐng qiǎo   rán bēi    
fěi bēi dào xiǎn   méng hán zhī zhī fēn láo   mín nǎi fēi    
néng chóng jiǎn   fèn chì fēi mín láo de wáng   chéng wéi    
chóu mín jià zhí   wèi tuó féi jié wèn qíng chéng   nǎi yòng wēi    
méng gǎn   rào zuò huī mín qíng jiàn   yuàn xián féi    
láo láo dào jiān   zhì zài jiù cháo hán gǒu yān   yòng cháng wèi