讀華嚴經三絕 其二

宋代 李之儀
老境侵尋上砌苔,自然生意不應栽。便應烈日鱗潛去,能得愁懷幾度開。
lǎo jìng qīn xún shàng tái   rán shēng yīng zāi biàn yīng 便 liè lín qián néng   chóu huái kāi