讀何斯舉黃州秋居雜詠次其韻

宋代 陸游
人生天壤間,出處本異趣。 釋耒入市朝,徒失邯鄲步。 昔人亦有言,刻足以適屨。 柰何不自反,忽已迫霜露?我躬尚不閱,況為子孫慮。 歲晚故山寒,地爐可煨芋。
rén shēng tiān rǎng jiān   chū chù běn  
shì lěi shì cháo   shī hán dān  
rén yǒu yán   shì  
nài fǎn   shuāng   gōng shàng yuè   kuàng wèi sūn  
suì wǎn shān hán   wēi