讀韓文詩

宋代 釋智圓
女媧鏈五石,能補青天缺。 共工觸不周,能令地維絕。 楊孟既雲沒,儒風幾殘滅。 妖辭惑常聽,淫文蠹石說。 南朝尚徐庾,唐興重盧駱。 雕篆斗呈巧,仁義咸遺落。 王霸道不明,煙花心所託。 文不可終否,天山韓吏部。 叱偽俾歸真,鞭今使復古。 異端維既絕,儒宗缺皆補。 高文七百篇,炳若日月懸。 力扶姬孔道,手持文章權。 來者知尊儒,孰不由茲焉。 我生好古風,服讀長灑蒙。 何必唐一經,文道方可崇。
liàn dàn   néng qīng tiān quē  
gòng gōng chù zhōu   néng lìng wéi jué  
yáng mèng yún méi   fēng cán miè  
yāo huò cháng tīng   yín wén shí shuō  
nán cháo shàng   táng xīng zhòng luò  
diāo zhuàn dòu chéng qiǎo   rén xián luò  
wáng dào míng   yān huā xīn suǒ tuō  
wén zhōng fǒu   tiān shān hán  
chì wěi guī zhēn   biān jīn shǐ 使  
duān wéi jué   zōng quē jiē  
gāo wén bǎi piān   bǐng ruò yuè xuán  
kǒng dào   shǒu chí wén zhāng quán  
lái zhě zhī zūn   shú yóu yān  
shēng hào fēng   zhǎng méng  
táng jīng   wén dào fāng chóng